Tôi Không Phải Là Nữ Chính Chương 11

[Cập nhật lúc: 09:58 31/03/2025]

Bạn đang đọc truyện tranh Tôi Không Phải Là Nữ Chính - Chương 11 với chất lượng hình ảnh tốt nhất tại truyenfull.space. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện vui lòng để lại bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi. Các bạn cũng có thế xem nhiều bộ truyện HOT, truyện mới khác tại truyenfull.space bằng cách truy cập vào các danh mục truyện trên thanh menu hoặc quay trở về trang chủ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Thanks!

(21)

Tôi yên lặng đứng đó, chờ nghe tiếng lòng Kim Sở Hàm.

Thế nhưng lại chỉ chờ được một mảnh yên tĩnh. Chỉ có ngoài miệng Kim Sở Hàm đang cầu xin anh hai.

Tại sao? Là cô ta đang vội diễn xuất nên không có thời gian lẩm bẩm trong lòng sao?

Không có những ồn ào kia, tai tôi yên tĩnh. Nhưng sự tĩnh lặng này lại làm tôi cảm thấy hoảng loạn.

Mãi đến khi Kim Sở Hàm khóc cầu xin được cái gật đầu của anh hai, chuẩn bị xuất viện, cùng anh hai đi tìm Cố Trạch Ngôn.

Sự hoảng hốt này đã đạt tới đỉnh điểm.

Tôi không thể nghe được, tôi không thể nghe thấy gì nữa.

Ba chúng tôi rời bệnh viện, lên đường đến khách sạn.

Qua vài giờ sau tôi cũng chẳng thể nghe thấy gì nữa.

Không có âm thanh hệ thống, không có tiếng nói của kí chủ.

Không có gì cả.

Tại sao, họ đã hoàn toàn phát hiện ra tôi?

Tôi cố ép bản thân mình tỉnh táo, lại chẳng ngăn được nỗi lo lắng trời đất quay cuồng đang ập đến. Cả người tôi rét run, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, mỗi một lần hô hấp đều trở nên nặng nề vất vả.

Tại sao, sao tôi lại không nghe được gì nữa...

Tiếng lòng luôn là chỗ dựa lớn nhất của tôi, tôi vì dựa vào thứ này nên mới biết được mọi chuyện khắp nơi, nếu tôi không nghe được nữa, vậy chẳng phải tôi lại biến thành cá nằm trên thớt sao?

"Chị không sao chứ, sao sắc mặt lại khó coi như vậy."

Kim Sở Hàm khóc rất lâu, mũi đỏ bừng, mở to hai mắt nhìn tôi, nước mắt đầm đìa.

Giống như hết thảy những hỗn loạn vừa rồi có chăng chỉ là một trận mưa, sau khi được nước mưa rửa sạch thì hồ nước càng trong suốt.

"Không có gì, Sở Hàm. Nói thế nào thì chúng ta cũng là người một nhà, chuyện quá khứ chị sẽ không so đo với em, nhưng chị hy vọng sau này em đừng làm vậy nữa, chúng ta vui vẻ cùng nhau chung sống."

Tôi cố gắng lấy lại tinh thần, đang muốn dùng lời nói khơi màu lửa giận đè nén trong lòng cô ta.

Nhưng tôi chờ được chỉ là cô ta hít hít mũi, ủy khuất lại vô tội nói: "Em biết sai rồi, tại trước đây chị luôn cao ngạo khinh thường em, hơn nữa em ở bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy cũng một phần liên quan đến chị, em thấy khó chịu mới làm thế mà thôi, sau này sẽ không như vậy nữa."

Không nghe được, vẫn là chẳng nghe được gì cả, ở trước mắt tôi chỉ trôi nổi những lời dối trá của Kim Sở Hàm, tất cả đều là dối trá.

Tại sao, chính xác là tại sao, lúc tôi rời khỏi phòng bệnh, nghe được hệ thống báo đã kiểm tra điện thoại của tôi nhưng không phát hiện bất thường.

Chẳng lẽ lúc đó bọn họ đã phát hiện ra, cố ý nói câu kia cho tôi nghe? Chờ sau khi tôi rời đi lại thương lượng cách đối phó với tôi, sau đó giống như bây giờ đánh cho tôi trở tay không kịp?

Nhưng bọn họ làm sao phát hiện tôi có thể nghe được tiếng lòng, trong điện thoại của tôi hẳn là chỉ có một ít thông tin liên lạc giữa tôi và Thẩm Mục, còn có một ít kế hoạch bố trí của tôi, tôi luôn rất cẩn thận, chưa từng để lại dấu vết tôi có thể nghe được những chuyện tôi không nên nghe.

Bây giờ họ đã đóng cuộc trò chuyện không để tôi nghe, hay là vì bất kỳ lý do nào khác?

Tôi lại chẳng thể khống chế bản thân nhớ tới hai sai lầm xuất hiện lúc trước, còn có cấp trên trong lời hệ thống.

Những phương châm kế hoạch vốn đã chải chuốt rõ ràng kia đột nhiên toàn bộ bị quấy nhiễu, bị các loại suy đoán bao vây biến thành một khối len thật lớn.

Khắp nơi đều là đầu dây, túm lấy muốn kéo ra nhưng toàn là nút thắt rối cùng một chỗ.

"Tới rồi, Kim Bảo Châu, chị muốn vào chung với em sao.?"

Kim Sở Hàm bĩu môi, vốn có ngăn cách, nhưng lại không được tự nhiên, cuối cùng hoàn hảo bày ra dáng vẻ nữ sinh yếu đuối.

Tôi chưa bao giờ hối hận như bây giờ, tại sao tôi lại rời khỏi phòng bệnh, trong hai mươi phút ngắn ngủi lúc tôi rời đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cả người Kim Sở Hàm đột nhiên trở nên trấn định(*), không, có lẽ không phải cô ta trở nên trấn định, là tôi tự mình loạn trận tuyến.

(*) [Bình tĩnh, tỉnh táo như Pepsi vị chanh không calo]

"Cùng nhau vào đi, Hôm nay Trạch Ngôn kích động như vậy, chị sợ một hồi sẽ xảy ra chuyện gì, bọn chị ở cửa canh giữ cũng được."

Tôi lộ ra một nụ cười nhạt nhẽo, lại cảm giác được cơ thể tôi theo độ cong nhỏ này nổi lên một trận lốc xoáy, khuấy đến ruột gan muốn đảo lộn.

Anh hai đại khái cũng nhìn thấy sắc mặt tôi khó coi, vỗ lưng tôi trấn an, dùng tư thế bảo vệ dìu tôi xuống xe.

Ba người chúng tôi vào khách sạn, tìm được số phòng Cố Trạch Ngôn đang ở.

Là anh hai gõ cửa.

Cửa vừa mở ra, Kim Sở Hàm giống như cá trích chui vào.

Lúc cửa sắp đóng lại, tôi nhét chân mình chèn vào, để lộ ra một khe hở, lẳng lặng đứng bên ngoài nghe âm thanh trong phòng.

Anh hai nhìn tôi, cuối cùng chẳng nói gì, chỉ cùng tôi đứng đợi.

Tôi có thể nghe được tiếng Cố Trạch Ngôn lạnh lùng quát lớn, tiếng khóc của Kim Sở Hàm, và những lời giải thích mơ hồ nhỏ giọng.

Rõ ràng chỉ có hai người đang nói chuyện nhưng bởi vì là chuyện tình cảm, lại trở nên giống như xe ăn vặt trên đường phố, xào dầu ớt cay xè, hơi nóng cuồn cuộn chen chúc, khiến đầu óc con người ta nóng lên.

Một nửa cánh cửa là mặt kim loại.

Tôi có thể thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình bên trong.

Tôi đột nhiên phát hiện bản thân đã gầy hơn rất nhiều, mặc áo khoác vào nhìn như một cây lau sậy, hai má còn có chút lõm vào.

Rõ ràng kiểu tóc, cách ăn mặc đều rất chỉnh tề, lại giống như vừa bị gió mạnh thổi qua, làm lộ ra dáng vẻ mệt mỏi ngốc trệ

Khó trách, ngay cả Kim Sở Hàm vừa rồi cũng hỏi tôi sao lại nhìn mệt mỏi đến vậy.

Thật sự là chẳng đẹp chút nào.

Tiếng cãi vã trong phòng dần dần trở nên nhỏ đi, đến mức tôi không thể nghe rõ giọng nói bên trong.

Tôi đứng thật lâu, đứng đến có chút hoảng hốt, đợi đến lúc hai người bên trong mở cửa bước ra, tôi cũng không biết né tránh, chỉ ngây ngốc đứng tại chỗ, là anh hai đưa tay kéo tôi, tôi mới hồi phục tinh thần.

Kim Sở Hàm hôm nay khóc quá nhiều, mắt sưng đến đỏ bừng, mặt không có nước mắt cũng giống như đang gào khóc, nhìn qua cực kỳ đáng thương.

Cô ta nửa trốn sau lưng Cố Trạch Ngôn, đưa tay nắm chặt góc áo anh ta, giống như một đứa trẻ đang sợ hãi.

"Anh Thành Nhất, chuyện này trước tiên đừng nói với người nhà, em và Kim Sở Hàm vừa đính hôn, hai nhà Kim Cố chúng ta còn vì chuyện này mà tuyên bố với bên ngoài các hạng mục đã hợp tác, hiện tại nếu hủy hôn chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi hai nhà, cứ để từ từ đi."

Lúc Cố Trạch Ngôn nói chuyện, mí mắt nhẹ rũ xuống không nhìn thẳng vào bất cứ ai.

Anh ta mệt mỏi như thể vừa chạy xong một cuộc đua marathon, lại phát hiện chạy sai đường, đứng tại chỗ mờ mịt nhìn chung quanh, chẳng biết nên quay về điểm xuất phát hay tiếp tục đi sai chạy về đích.

Anh hai mở miệng nhiều lần, cuối cùng cũng phun ra một câu: "Ừm... Chuyện này nói cho cùng vẫn là chuyện của hai người các cậu, mặc kệ cậu đưa ra quyết định gì, tôi đều sẽ đứng về phía cậu. ”

Tôi chẳng thể nghe thấy mấy câu sau đó họ nói gì.

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt vô tội của Kim Sở Hàm, nhưng giống như có thể nhìn thấy một gương mặt khác kế bên.

Trên gương mặt kia lộ ra ngạo mạn ác độc, từng câu từng chữ đều là những lời nói khó nghe.

Nỗi sợ hãi, nghi ngờ, lo lắng, hốt hoảng, đau đớn, hận thù, đột nhiên ngay tại thời điểm này bùng nổ khiến tôi như bị đè bẹp.

Tôi cứ nghĩ cảm xúc bùng nổ sẽ như một cơn sóng thần

Hóa ra không phải, giống như sương mù đột nhiên dâng lên, trong nháy mắt, hết thảy trước mắt đều biến thành trắng xóa, trống rỗng, cái gì cũng chẳng có.

Tôi như bị trận sương mù này bao vây tiêu hóa, biến thành một tiếng thở dài thật dài, chẳng biết là đang khóc hay là kể lể.

Tôi chẳng biết đến điều gì xung quanh, chẳng biết họ đang nói gì.

Tôi chỉ thấy cơ thể mình đang đi theo và nói chuyện với họ.

Nói xong hai người kia về phòng, tôi cùng một người khác rời khỏi khách sạn.

Hai chúng tôi nói một số chuyện, tôi một mình lên taxi rời đi.

Chiếc taxi lái đi rất xa, rất xa, cuối cùng dừng lại bên một bờ biển.

Ven bờ biển rải rác một số rác thải bị gió thổi lăn qua lăn lại, không có ai, chỉ có một chiếc ghế gỗ trông bẩn thỉu.

Nhưng tôi vẫn ngồi xuống chiếc ghế kia.

Sắc trời chậm rãi tối sầm lại, tôi cũng chậm rãi trở về thân thể chính mình, tay chân bị gió biển thổi đến tê dại.

"Cô làm gì ở đây?"

Tôi mất một lúc lâu mới nhận ra người đang hỏi mình là Thẩm Mục.

"Tôi theo định vị trên điện thoại của cô dẫn đến chỗ chim không thèm ị này, còn tưởng cô bị người ta giết xong vùi xuống cát."

Chẳng biết hắn từ đâu tới, lúc ngồi xuống, nhiệt khí bồng bềnh trên người hắn làm tôi có chút thất thần.

"Cô làm sao vậy?"

Hắn vươn tay lắc lắc trước mặt tôi, lông mày sắp nhíu lại cùng một chỗ.

"Từ khi mấy người kia xuất hiện, cô liền trở nên nhăn nhó, chút cảm xúc cũng chẳng có."

Sự mất kiên nhẫn của hắn đưa tôi trở về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

"Thẩm Mục."

"Ừ?"

"Tôi cứ tưởng những ngày tháng khó khăn nhất của mình đã qua, nhưng hiện tại chỉ mới bắt đầu, mà tôi đã sớm vắt cạn kiệt sức lực rồi."

Cứ nghĩ lúc nói mấy lời này ra tôi sẽ khóc, nhưng không, nó trơn tru một đường nói ra khỏi miệng.

"Giết hết bọn nó không được sao?"

Thẩm Mục sờ cằm, ánh mắt hắn sáng rực trong bóng đêm mờ mịt, giống như thiếu niên ngây thơ đang thảo luận xem vị kem nào ngon.

"Giết không được, giết xong bọn họ còn có thể quay về, quay về sẽ điên cuồng báo thù, lúc đó tôi càng thê thảm hơn."

"Vậy thì giết lần nữa, quản bọn nó có về được hay không, chỉ cần hiện tại thấy sảng khoái là được rồi."

Lúc hắn nói lời này nhoẻn miệng cười, nụ cười có chút hưng phấn, nếu như hắn là rắn, chắc hiện tại mắt đã mở to, khè khè thè lưỡi.

Không, không phải rắn, giờ hắn giống như một quả bóng rổ bị đánh bay, đập mạnh vào lòng tôi, đập rất mạnh, khiến tôi tìm về cảm giác đau đớn.

Tôi đột nhiên cười, cười gập người xuống, cười ra nước mắt.

Chẳng ai hiểu thứ tôi đang nói, cũng chẳng có người biết được thứ tôi đang đối mặt.

Tôi cũng muốn được vui vẻ, muốn được hạnh phúc, nhưng cái giá phải trả đủ để nghiền nát linh hồn tôi.

"Thẩm Mục, anh ôm tôi đi."

Tôi coi mình như một chiếc lá, lá bị gió thổi bay, bay đến bên người Thẩm Mục.

Khoảnh khắc đau đớn nhất, thứ tôi có thể làm chỉ là ôm lấy người đàn ông đã mang lại cho tôi vô số đớn đau tủi nhục.

Bây giờ tôi chẳng biết nên khóc hay cười nữa.

Thẩm Mục hiếm khi thành thật, không nháo không nói lung tung, dùng hai tay khép lại, xây lên một mảnh nhỏ an bình cho chiếc lá bị thổi đến lung lay sắp đổ của tôi.

Lạ quá, Thẩm Mục tàn nhẫn đến vậy, nhưng lồng ngực cũng rất ấm áp.

Tôi nhắm mắt lại, dùng giây phút ngắn ngủi để dây thần kinh đang mệt mỏi này dựa vào sự ấm áp kia.

Mãi đến khi toàn bộ bãi biển đều tối sầm lại, ngay cả sóng biển bên bờ cũng chẳng nhìn thấy, chỉ còn lại tiếng nước biển dạt vào.

Tôi rời khỏi một mảnh yên bình ngắn ngủi.

"Thẩm Mục, anh nói lý, tôi nghĩ kỹ rồi, tôi vẫn nên trở về, thắng không được cũng không sao, nếu như không thắng được, tôi liền giết bọn họ, cho dù bị trả thù cũng không sao, ít nhất cũng được một lần, một lần tôi được sảng khoái."

"Thế này mới đúng."

Bóng đêm quá tối, cho dù ở rất gần nhau, tôi cũng không thấy rõ mặt hắn, chỉ có thể nhìn thấy những đường nét mơ hồ.

Thẩm Mục, tôi vốn định tự tay kết liễu anh, nhưng nể mặt anh hôm nay dịu dàng như vậy, tôi sẽ đổi cách khác.

"Thẩm Mục, anh nhốt cô gái người Nga kia ở đâu? Đưa tôi đến gặp cô ấy đi."

......……

Lúc nhìn thấy cô gái người Nga đó, tôi thậm chí còn thấy khó khăn hơn.

Cô được Thẩm Mục nhốt ở phòng khách trong biệt thự, có bảo mẫu canh giữ.

Cô không còn bẩn thỉu nữa, đã được tắm rửa, mặc quần jeans áo len trắng, tóc hơi lộn xộn, trông giống như một người mẫu da trắng gầy gò vì ăn kiêng trên sàn catwalk.

Chỉ là trạng thái tinh thần của cô vẫn không tốt lắm, giống như một động vật nhỏ đang sợ hãi.

Cô ngồi trên ghế tay chân co rút lại, không ngừng nuốt nước miếng, rõ ràng không dám nhìn tôi, lại ép buộc mình mở to hai mắt nhìn chằm chằm tôi, cả người bởi vì căng thẳng mà khẽ run rẩy.

Tôi muốn nói chuyện với cô ấy, nhưng tôi không dám chắc vì sợ có máy ảnh lỗ kim trong phòng này.

Tôi ngồi đối diện với cô ấy, lại giống như tôi đang nhìn vào gương.

Mãi đến khi Thẩm Mục ở bên ngoài chờ đến mất kiên nhẫn, đập đập cửa, tôi mới phục hồi tinh thần lại.

Chỉ thấy cô gái kia bị tiếng vỗ cửa làm sợ tới mức từ trên ghế nhảy dựng lên, càng thêm run rẩy, cổ họng không kiềm chế được phát ra một ít âm thanh kì quái.

Nỗi sợ hãi của cô ấy đối với Thẩm Mục quá sâu, sâu đến mức như thể đã rút đi xương sống của cô ấy, tôi không biết cô ấy còn có thể đứng lên được hay không.(*)

(*) [Đại ý chính là sợ hãi đến mức điên dại, không chắc sau này có thể đứng lên trở về làm một cô gái bình thường được nữa hay không]

... Hãy thử nó, hoặc sẽ chẳng bao giờ làm được nó.

Tôi muốn đưa cô ấy đi từ tay Thẩm Mục, trực tiếp sai người đưa về nước tiếp nhận trị liệu tâm lý.

Nếu như để ở Mỹ, tôi sợ những tính toán của tôi sẽ bị Thẩm Mục phát hiện.

Sau lần chia tay ở khách sạn, anh hai trực tiếp về công ty con, lúc đi thậm chí còn không nói tạm biệt

Tôi biết lần này anh ấy bị đả kích không nhỏ, cũng không cưỡng cầu, chỉ là nghe anh ấy nói, Kim Sở Hàm mấy ngày nay vẫn quấn lấy Cố Trạch Ngôn.

Tôi đã sớm biết Cố Trạch Ngôn sẽ không dễ dàng cắt đứt với Kim Sở Hàm như vậy.

Anh ta không giống những người khác, anh ta đã yêu Kim Sở Hàm.

Chữ tình yêu quá phức tạp, giống như keo dán dính vào tay.

Rửa không được, chà xát không xong, cho dù từng chút một xé rách, cũng chưa chắc có thể xé sạch sẽ.

Đáng lẽ tôi nên tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình khi vẫn còn nóng, nhưng bây giờ mọi thứ đã khác, tôi không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Vốn vì an toàn, tôi nên rời khỏi Thẩm Mục, trở về nhà thuê ở.

Nhưng chuyện ngoài ý muốn xảy ra quá nhanh, làm rối loạn bước chân của tôi, tôi còn chưa kịp trấn an Thẩm Mục, hiện tại tùy tiện rời đi, sẽ chọc giận hắn, nên tôi chỉ có thể tiếp tục ở lại.

Tôi ở biệt thự cùng Thẩm Mục mấy ngày, tôi không sốt ruột, hắn lại lên tiếng trước.

"Ngày nào cô cũng ở nhà làm gì? Cô không đi tìm Kim Sở Hàm gây phiền toái sao? ”

Lúc hắn nói mấy câu này là vừa mới đánh xong một thủ hạ làm việc vô dụng, trên xương khớp tay toàn là máu, sải bước vào phòng khách, quét mắt một vòng, cầm lấy ly nước trong tay tôi, đổ vào vết máu, máu chảy lên thảm.

Tôi rút mấy tờ khăn giấy lau tay cho hắn, không trả lời câu hỏi, chỉ gọi giúp việc đến dọn dẹp tấm thảm.

Lúc ngẩng đầu lên, đã thấy hắn cười như một con sói đuôi to.

Lúc hắn vui vẻ luôn rất giống một cậu nhóc, hắn khom lưng nghiên đầu về phía trước, gần đến sắp đụng vào trán tôi, giọng nói rất thấp rất nhẹ, có mấy từ giống như bị hắn ngậm trong miệng rồi phát ra.

"Cô còn chưa trả lời tôi đâu."

"Tôi cũng rất muốn đi tìm nó gây phiền toái, chỉ là còn chưa nghĩ ra cách."

"Cái này có gì khó, cô đem mấy chuyện xấu của ả truyền ra ngoài, vậy thì cái thằng Cố đầu heo gì đó chắc cũng còn đầu óc còn mặt mũi, nhất định sẽ từ hôn với ả ta."

Rất đơn giản, thô bạo, nhưng cũng rất hữu ích.

Lúc trước tôi nghĩ sẽ làm như vậy, thậm chí còn nghĩ kỹ sẽ qua tay ai trước, lại mượn miệng ai, làm cho chuyện này náo loạn ra thành bão tố cũng sẽ không tra được đến tôi.

Nhưng hiện tại tôi không dám, tôi không biết kế hoạch của hệ thống bên kia, tôi sợ bọn họ đang chờ tôi làm vậy, để dễ bắt nhược điểm của tôi.

Nếu vậy mọi sắp xếp trước giờ của tôi đều bị hủy, Kim Sở Hàm vẫn là người bị hại đáng thương kia, tôi lại biến thành nữ nhân ác độc mang nhiều mưu kế.

"Kim Bảo Châu, cô muốn gì? Là muốn đuổi ả đàn bà kia đi, sau đó sẽ trở về nhà họ Kim, trải qua cuộc sống trước kia sao? ”

Tôi không trả lời hắn, nhưng nghĩ đến một câu hỏi khác: "Anh đã từng nghĩ tại sao Kim Sở Hàm lại phải cố gắng tiếp cận anh đến vậy chưa?."

"Ai biết, tôi không quan tâm."

Hắn đứng thẳng thắt lưng, đưa tay vuốt tóc vài cái, đột nhiên mở miệng nói.

"Con người cô quá cứng đầu, suy nghĩ quá nhiều, cái gì không muốn làm thì đừng làm, người không muốn gặp thì không cần gặp, chuyện quá khứ chính là quá khứ, cần gì phải liên tục nhớ đến, cứ vui vẻ làm chuyện mình muốn làm không được sao?"

Đây đại khái là một câu nghiêm túc nhất mà tôi từng nghe được từ miệng Thẩm Mục.

Có lẽ là kinh ngạc trên mặt tôi quá rõ ràng, ánh mắt Thẩm Mục trở nên an tĩnh.

Hắn nhìn tôi một lúc, như thể muốn nói gì đó rồi lại không nói.

Sự yên tĩnh của hắn rất ngắn ngủi, giống như nhụy hoa liễu bay qua, rất nhanh liền tan rã, lại trở về bộ dáng có chút điên cuồng nhảy nhót, chạy đi làm chuyện của mình.

Tôi lại bị những lời này của hắn làm cho có chút hoảng hốt.

Rốt cuộc thứ tôi muốn là gì?

Ban đầu, tôi cố gắng ngăn chặn kí chủ phá hoại gia đình tôi, ngăn cô ta làm tổn thương bố mẹ và những người thân yêu của tôi, vậy nên tôi đã cố gắng đuổi cô ta đi.

Sau đó tôi biết tất cả mọi thứ, tôi không muốn rơi vào kết thúc như cũ, vì vậy tôi vắt óc muốn đánh bại cô ta, hủy diệt cô ta.

Nếu tôi thắng, thì sao?

Tôi có thể hòa hợp với mọi người như trước đây không? Hoặc khi đã trải qua tất cả những chuyện này, tôi có thể có can đảm có một cuộc sống bình thường như bao người bình thường khác không? Mỗi một đêm lúc ngủ, tôi có thể ngon giấc mà không còn nỗi sợ hãi trong lòng, sợ họ sẽ trở lại tìm tôi.?

Nếu như tôi thua, kết cục của tôi sẽ càng thê thảm hơn tôi tưởng tượng, không chỉ có kiếp này, có thể mỗi một kiếp kế tiếp tôi đều sẽ biến thành một con sâu đáng thương, mà tôi thậm chí còn có thể tỉnh táo cảm nhận được những chi tiết kia là như thế nào.

Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi phải trải qua tất cả những chuyện này?

Tôi không dám suy nghĩ sâu hơn nữa, quá đau đớn, nỗi đau đớn này sẽ hoàn toàn làm tôi tan vỡ.

Tôi chỉ có thể liều mạng đẩy những thứ này ra khỏi tâm trí, để bản thân không suy nghĩ lung tung.

Rồi lại nhịn không được cảm thấy quá lạnh, quá thê lương.

"Đứng ngốc ra đó làm gì, tôi đói bụng, ăn cơm đi."

Thẩm Mục không biết lại từ đâu chui ra.

Hắn giống như một quả bóng màu đột nhiên bay vào trong kịch câm đen trắng.

“...... Ăn gì vậy? ”

Thẩm Mục sờ sờ cằm, bên ngoài nổi gió, gió tràn vào bốn phía cửa sổ mở rộng, chiếc áo sơ mi hoa rậm xanh mướt trên người Thẩm Mục giống như lá cờ cổ động lắc lư.

"Không biết, ăn đồ Tây đi, hay là ăn hải sản..."

Thẩm Mục lẩm bẩm

Có một khoảnh khắc tôi cảm thấy may mắn khi thời điểm này tôi đang đứng ở đây, mà không phải căn hộ trống rỗng kia.

......

Nhờ phúc của Kim Sở Hàm, tôi nhận được điện thoại của bố mẹ đã lâu không gọi đến.

Ban đầu mẹ còn hỏi tôi gần đây có được không, ăn thế nào, ngủ thế nào.

Chẳng khác gì mấy câu hỏi qua loa giao tiếp, liền nói đến chuyện chính.

"Bảo Châu à, chuyện của các con ở Mỹ, Sở Hàm đều đã nói với chúng ta..."

"Vâng, là vậy ạ..."

"Con là chị, dù sao cũng phải nhường em mình một chút, hơn nữa, Sở Hàm không so được với con, con từ nhỏ đã được lớn lên trong sung túc, con bé ở bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy, chịu rất nhiều thua thiệt, lúc nó chưa về nhà họ Kim bố mẹ nuôi cũng đã qua đời, con thử nghĩ xem con bé cũng chẳng dễ dàng gì."

Không dễ dàng phải là Kim Sở Hàm bản gốc, chứ không phải cái thứ đang chiếm đoạt thân xác của người khác kia, còn phải lấy danh nghĩa khổ cực của người khác ra làm cái cớ cho sai lầm của chính mình.

"Cái này con biết, cho nên con vẫn luôn hết mực bù đắp cho Sở Hàm, những chuyện con bé làm con cũng chưa từng so đo với nó."

"Cái gì so đo không so đo, đều là người một nhà, Sở Hàm cũng nhận sai với chúng ta rồi, con bé tát con ở bệnh viện, là bởi vì sợ con cướp Trạch Ngôn, hơn nữa lần trước con sao chép tác phẩm của con bé, còn hắt nước con bé, nhưng vẫn chưa từng xin lỗi nó, trong lòng con bé vẫn luôn khó chịu, nhất thời xúc động mới làm như vậy."

"Con không có sao chép của nó, chuyện này con đã...."

"Mẹ biết, mẹ biết là trợ thủ của con, Sở Hàm đã nói rõ ràng với chúng ta, giữa hai đứa có hiểu lầm chưa giải quyết mới thành như vậy. Con xem Sở Hàm cũng không so đo, con bé nói từ nay về sau muốn chung sống hòa thuận với con, còn cố ý gọi điện thoại hỏi mẹ sở thích của con, con xem con bé đã như vậy, con cũng đừng so đo với nó, nếu tính lại thì vẫn là chúng ta có lỗi với Sở Hàm nhiều hơn.

Tôi không thể nhớ rõ, không thể nhớ người mẹ yêu thương dịu dàng trong kí ức có dáng vẻ thế nào, bà trở nên mơ hồ và xa lạ.

Hạnh phúc trong quá khứ giống như một giấc mơ đã trải qua, sau khi tỉnh táo dần dần sẽ chẳng nhớ nỗi mình đã mơ thấy gì.

"Con biết rồi, lúc ấy con ở bệnh viện cũng là bởi vì vô duyên vô cớ bị tát một cái, thật sự là quá ủy khuất, hiện tại đã nghĩ thông suốt, không còn gì nữa ạ."

"Như vậy mới đúng, hai chị em cãi nhau là chuyện bình thường, nào có chuyện đầu lưỡi không chạm vào răng, Sở Hàm còn không cho mẹ gọi điện thoại cho con, sợ con sẽ suy nghĩ nhiều, nhưng mẹ cảm thấy chút việc nhỏ nói ra là được."

"Vâng, Sở Hàm và Trạch Ngôn thế nào rồi ạ?"

"Rất tốt, Sở Hàm chỉ là tính tình của cô gái nhỏ, đây là chứng rối loạn lo âu trước hôn nhân, con bé và Cố Trạch Ngôn đính hôn quá vội vàng, rất nhiều chuyện con bé nghĩ không thông, nghẹn ở trong lòng mới làm sai, hiện tại đều đã suy nghĩ rõ ràng rồi, nó và người đàn ông kia cũng không có chuyện gì khác thường, chỉ là bạn tốt ở chung một hồi, quá khứ đã qua rồi, sau này việc này chúng ta không cần nhắc tới."

"Con biết rồi, gần đây anh hai và bố thế nào..."

Điện thoại mở đầu bằng sự quan tâm hàn huyên, cũng cúp máy theo cách tương tự.

Tôi vẫn luôn quá xem nhẹ Kim Sở Hàm.

Chuyện này hiện tại chính là nặng nề cầm lên, nhẹ nhàng buông xuống.

Tuy rằng đường bên phía Thẩm Mục và anh hai tạm thời không đi được, nhưng Kim Sở Hàm chỉ cần ổn định Cố Trạch Ngôn là còn có cơ hội.

Vòng qua anh hai cùng Thẩm Mục, còn có mấy đối tượng công lược khác có thể lựa chọn, dựa theo tin tức hệ thống tiết lộ trước đó mà nhìn.

Chỉ cần Kim Sở Hàm cùng lúc chiếm được hảo cảm của hai đối tượng công lược, hệ thống có thể giúp cô ta biến hai người này thành khôi lỗi không thể tách rời khỏi cô ta.

Nếu vậy kế hoạch lúc trước của tôi cũng không còn tác dụng nữa, hơn nữa tôi hiện tại không nghe được tiếng lòng của kí chủ, không cách nào phán đoán hành động kế tiếp của bọn họ.

Bọn họ hiện tại nhất định đang hoài nghi tôi, chỉ cần bọn họ tích góp đủ điểm tích lũy liền có thể đổi đầy đủ đạo cụ, đến lúc đó tôi căn bản chẳng còn chút biện pháp nào.

Cũng giống như trong lần tiệc sinh nhật, nếu như không phải tôi có thể nghe được, một dao kia của tôi cắt xuống, cho dù cả người mọc đầy miệng tôi cũng không giải thích được.

Rốt cuộc nên làm gì đây...

Tôi nghĩ trước nghĩ sau thật lâu cũng không nghĩ ra biện pháp tốt, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước.

Tôi quyết định đi gặp Kim Sở Hàm, lại thăm dò cô ta.

Tôi chủ động liên lạc, hẹn gặp cô ta tại một quán cà phê.

Chỉ là không nghĩ tới cô ta lại mang Cố Trạch Ngôn theo.

Mới vài ngày ngắn ngủi, Cố Trạch Ngôn gầy đi một vòng, nhìn qua có chút sa sút, anh ta ngồi dựa trên sofa cách Kim Sở Hàm khoảng cách đủ một người ngồi.

Thấy tôi, anh ta chào hỏi đơn giản liền quay mặt đi, chỉ nhìn chăm chú vào chậu hoa trang trí bên cạnh.

Kim Sở Hàm rụt rè ở một bên, giống như con chim non, tròn mắt nhìn.

"Chị..."

Cô ta trông ngoan ngoãn hơn bao giờ hết.

Luôn miệng bắt đầu xin lỗi về lần đó trong bệnh viện.

Tôi ghét nhất dáng vẻ này của cô ta, nhưng cũng chỉ có thể nở nụ cười an ủi xem như không có gì.

Như mấy lần trước, tôi vẫn không thể nghe thấy bất cứ âm thanh gì.

Cho nên mỗi một câu nói của tôi đều phải cẩn thận hơn, tâm sự một hồi lòng bàn tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

"Chị, em và Trạch Ngôn định về nước, chị thì sao, muốn về cùng tụi em không.?"

"Khi nào?"

"Chắc là mấy ngày nữa, muốn hỏi ý bên chị trước đã."

"Mọi chuyện đã xử lý xong hết rồi sao?" Tôi ý tứ nhìn thoáng qua Cố Trạch Ngôn, dùng giọng điệu khó xử thăm dò nhắc chuyện cũ.

Kim Sở Hàm lại cười thản nhiên: "Còn chưa xong, em còn chưa nói rõ ràng với Thẩm tiên sinh, cho nên hôm nay em cũng hẹn anh ta tới đây, chỉ là Thẩm tiên sinh còn chưa... À, anh Thẩm! Bên này!"

Cô ta đột nhiên vẫy tay về phía sau tôi, tôi theo bản năng quay đầu lại.

Lúc Thẩm Mục nghênh ngang đi vào giống như một tiếng chuông báo động kêu loạn xạ, đâm vào đầu tôi.

Thẩm Mục?! Hắn không nói với tôi Kim Sở Hàm hẹn hắn?! Tại sao Kim Sở Hàm lại gọi hắn tới lúc này, là phát hiện quan hệ giữa tôi và Thẩm Mục, muốn giở trò gì sao? Cô ta muốn gì?

Từ sau khi không nghe được tiếng lòng, tôi có chút rối loạn, mọi tình huống ngoài ý muốn đều sẽ trong nháy mắt làm cho lưng tôi xù lông, lo âu vô cùng.

"Yo, hai vị rất tình tứ nha."

Thẩm Mục ngồi xuống bên cạnh tôi, đầu gối đụng vào chân tôi, hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, hừ nặng một tiếng, thiếu chút nữa viết hai chữ "Đồ ngu" lên mặt.

Tôi lại thở phào nhẹ nhõm, Thẩm Mục đang nói cho tôi biết, đây là tình huống bất ngờ, cho nên hắn chưa kịp báo với tôi.

"Thẩm tiên sinh."

Tôi hướng Thẩm Mục gật đầu qua loa, mặc kệ Kim Sở Hàm rốt cuộc muốn làm gì, hiện tại tôi và Thẩm Mục cũng không quen biết.

Thẩm Mục không để ý tới tôi, chỉ quan sát Kim Sở Hàm và Cố Trạch Ngôn, sắc mặt không tốt.

Cố Trạch Ngôn từ đầu đến cuối vẫn duy trì tư thế nghiêng người, chỉ là yết hầu lăn lên xuống vài lần, sườn mặt dần căng thẳng.

Kim Sở Hàm tiến lại gần bên cạnh Cố Trạch Ngôn, nắm lấy tay anh ta, nhẹ nhàng nhéo hai cái, cả người đều dán lên người anh ta, toàn thân phát ra tín hiệu ỷ lại khiến Cố Trạch Ngôn lần nữa thả lỏng.

Nhìn bộ dạng này của cô ta, trong lòng tôi đại khái có một suy đoán.

Cô ta là vì muốn níu kéo Cố Trạch Ngôn mới hẹn Thẩm Mục đến hôm nay.

Cô ta muốn bù đắp cho phẩm giá bị mất của Cố Trạch Ngôn ngày đó ở bệnh viện.

Cô ta thế này là định dứt khoát buông tha công lược Thẩm Mục?

"Này, tìm tôi tới làm gì?" Lông mày Thẩm Mục nhíu xuống, liếc mắt, nhìn qua vô cùng mất kiên nhẫn.

"Thẩm tiên sinh." Dáng vẻ và âm thanh của Kim Sở Hàm đều giòn tan, giống như rất thân với Thẩm Mục: "Hôm nay gọi anh tới là muốn giải thích với anh một chút chuyện lúc trước, anh hẳn là cũng rất muốn biết tại sao tôi phải giả mạo Tiểu Nguyệt Nhi tiếp cận anh đúng không. ”

"Ồ? Tại sao? ”

"Tôi quả thật không phải Tiểu Nguyệt Nhi chân chính, bởi vì cô ấy đã qua đời từ bảy năm trước."

Cô ta nói đến đây dừng lại một chút, như đang quan sát phản ứng của Thẩm Mục.

Gương mặt đang nhăn nhó của Thẩm Mục không biết từ lúc nào giãn ra, mặt hắn không chút thay đổi nhìn Kim Sở Hàm, bả vai thả lỏng còn mang theo lười biếng.

"Nhưng tôi biết cô ấy, cha nuôi của tôi lái xe đường dài, kỳ nghỉ hè năm tôi mười bốn tuổi, ông ấy muốn đi Tây Song Bản giao một lô hàng, tôi luôn rất muốn nhìn thấy voi cho nên liền quấn lấy cha nuôi dẫn tôi đi cùng. Kết quả là tôi bị bọn buôn người bắt cóc bán đến Miến Điện, đó là một nơi rất đáng sợ, không có luật pháp, không có đạo đức, mạng người cũng không đáng giá như rác rưởi, phụ nữ đều là hàng hóa, đàn ông không phải con bạc thì là ma túy. ”

Cô ta càng nói sắc mặt càng tái nhợt, thân thể co rúm lại bắt đầu run rẩy, run rẩy kia kề sát vào người Cố Trạch Ngôn.

Anh ta rốt cuộc quay mặt lại, ôm Kim Sở Hàm vào trong lòng, vỗ nhẹ hai cái, thần sắc rất phức tạp.

"Tôi là ở chỗ đó nhìn thấy Tiểu Nguyệt Nhi, cô ấy là bị người ta bán ngược lại, cô ấy lớn hơn tôi một tuổi, nhìn qua rất kham khổ, bụng cũng đã to. Vốn tôi bị bán đi làm gái điếm, nhưng bọn họ thấy tôi lớn lên được người, vừa lúc có mấy ông chủ lớn muốn tới, bọn họ tính giữ lại tôi cho mấy người kia, mới tạm thời không động đến tôi. Tiểu Nguyệt Nhi khi đó phụ trách đưa cơm cho chúng tôi, cô ấy rất tốt, cũng rất tội nghiệp tôi, là cô ấy giúp tôi chạy trốn, cũng là bởi vì tôi, cô ấy bị tiểu thủ lĩnh kia hung hăng đánh một trận, bởi vậy sinh non xuất huyết, một xác hai mạng."

Mắt thấy Kim Sở Hàm nói đến chỗ đau lòng, lệ rơi đầy mặt, trong lòng tôi lại chỉ có trào phúng, tôi đã biết kế tiếp cô ta sẽ nói cái gì.

"Tôi sẽ không bao giờ quên ân tình này của cô ấy, cái chết của cô ấy luôn là sự hối tiếc trong lòng tôi, tôi đã nghĩ mình sẽ bước tiếp với sự hối tiếc như vậy, cho đến khi tôi tình cờ gặp anh trong quán cà phê. Anh nhất định rất tò mò, nếu tôi không phải Tiểu Nguyệt Nhi, làm sao có thể biết nhiều chuyện của anh đến vậy, những thứ đó đều là chính miệng Tiểu Nguyệt Nhi nói cho tôi biết, cô ấy đối với anh vẫn nhớ mãi không quên, thân thế tôi bịa ra với anh, thật ra là một cuộc đời khác trong tưởng tượng của Tiểu Nguyệt Nhi."

Cô ta rưng rưng nâng cổ lên, bi thương nhân loại đều hiện ra, dường như đủ loại nhân quả ân oán trên cõi đời này đều ở giữa lông mày cô ta, nhẹ nhàng nhíu một cái liền vỡ thành nước mắt mà rơi xuống.

"Tôi cũng không biết sao mình lại làm vậy, lúc ấy tôi nhìn thấy anh, trong đầu chỉ có hình ảnh Tiểu Nguyệt Nhi đầu bù tóc rối, bụng to, đang tưởng tượng nếu cô ấy có thể lấy thân phận đường hoàng gặp lại anh thì tốt biết bao, cho nên tôi ma xui quỷ khiến liền lấy thân phận Tiểu Nguyệt Nhi tiếp cận anh, tôi muốn vì Tiểu Nguyệt Nhi mơ tròn một giấc mộng, tôi vốn định sau lần bên nhau ở nông trại liền chấm dứt giấc mộng này, lại không nghĩ tới xảy ra chuyện như vậy, trăm sai ngàn sai mới làm loạn thành một mớ bòng bong."

Cái cớ chính đáng, rất logic.

Cô ta có thể thông qua liệt kê chi tiết quá khứ của Tiểu Nguyệt Nhi cùng Thẩm Mục để chứng minh lời nói của chính mình.

Và câu chuyện của Tiểu Nguyệt Nhi mà cô ta nói đến là sự thật.

Về phần chuyện cô ta bị lừa bán, chỉ cần hệ thống giở trò là có thể thêm một đoạn, dù sao cha mẹ nuôi của cô ta cũng đã qua đời, Miến Điện lại rồng rắn hỗn loạn, mấy tên của lúc trước hẳn là không còn mấy người còn sống.

Dám nói ra thì không sợ bị điều tra.

Bị áy náy dày vò nhiều năm nhất thời làm sai, nhưng bản chất vẫn là vì báo ân.

Có lẽ cô ta đã dùng cái cớ này để dỗ dành Cố Trạch Ngôn quay đầu nhìn lại.

Tuy rằng còn lộ ra vẻ không được tự nhiên, nhưng cánh tay ôm ở thắt lưng lại mang theo dịu dàng.

Tôi nhịn không được liếc mắt nhìn Thẩm Mục một cái.

Hắn dường như đang nghe câu chuyện của người khác.

Ở cuối câu chuyện, hắn giống như tiếc hận lại giống như cảm thán nhíu mày, rồi nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Kim Sở Hàm rúc vào lòng Cố Trạch Ngôn khóc như một nắm tuyết trên mái hiên vỡ vụn.

"Kim tiểu thư thật đúng là đủ thiện lương, vì thay người chết làm tròn một giấc mộng, bỏ lại vị hôn phu không tiếc danh tiếng vắt hết óc câu dẫn tôi, hận không thể cởi sạch quần áo nằm trên giường tôi, chậc chậc, hy sinh đủ lớn nha."

"Thẩm Mục! Anh đừng nói bậy!" Kim Sở Hàm tức giận liếc hắn một cái

Cố Trạch Ngôn ôm chặt cô ta hơn: "Vị Thẩm tiên sinh này, làm đàn ông vẫn nên có phong độ. ”

Tôi hiện tại thật muốn học theo dáng vẻ của Thẩm Mục chậc chậc thở dài hai tiếng.

Haizz đàn ông ấy mà...

Lúc ở bệnh viện, Cố Trạch Ngôn trước mặt "tình cũ" như tôi, đã trải qua một chuyện đối với đàn ông mà nói là chuyện sỉ nhục nhất, mà thái độ trầm mặc của Kim Sở Hàm lại càng khiến mặt mũi anh ta mất sạch.

Bây giờ lại ở trước mặt "tình cũ", bảo cô gái đội mũ xanh cho anh ta tự mình chính miệng đem sỉ nhục biến thành hiểu lầm giải thích rõ ràng, dứt khoát phân rõ giới hạn với tình địch.(*)

(*) [Đại ý chính là muốn Hàm(hồ) ở trước mặt "tình cũ" của Cố tra là Châu và tình mới của Hàm(hồ) kiêm tình địch của Cố là Thẩm cẩu, giải thích chuyện cái sừng sỉ nhục kia thành hiểu lầm, muốn phân rõ giới hạn với Thẩm cẩu.]

Truyện mới