Nhưng lúc này, mặt Tống Địch đột nhiên sầm xuống.
Rồi lại mếu máo.
Hắn muốn ôm ta, nhưng còn chưa kịp đưa tay ra thì đã bật khóc: "Thanh Thanh... Ta tưởng rằng, ta tưởng rằng nàng sẽ không bao giờ quay về nữa."
38
Hắn hẳn cho rằng ta sẽ an ủi hắn.
Hoặc cho rằng ta hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra gần đây.
"Chàng khóc cái gì?" Ta hỏi hắn: "Chàng thực sự sẽ đau lòng vì ta không thể trở về sao?"
Sau đó, ta thấy người hắn cứng đờ.
Một lúc lâu sau, hắn mới tuyệt vọng hỏi: "Thanh Thanh, nàng vẫn luôn biết sao?"
Ta bật cười.
Lần đầu tiên, ta muốn quay về quá khứ.
Muốn kéo bản thân năm vừa mới cập kê đến đây, để nàng nhìn cho kỹ dáng vẻ của Tống Địch bây giờ.
Hắn dựa vào đâu mà cho rằng ta không biết chứ?
Đúng rồi, tốt nhất là ta không nên biết.
Như vậy, hắn có thể coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, hắn chưa từng đưa Lưu Thanh Thanh về.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️