- Editor: BlackObs
Buổi sáng ngày nghỉ thứ tư, Mục Tiểu Phàm gấp rút lên xe lửa về trường học.
Tới trưa là đến nơi, cô quải túi đồ nhảy bậc lên lầu ký túc xá, móc chìa khóa chuẩn bị mở cửa nhưng sờ trong túi một hồi cũng không thấy chìa khoá ở đâu. Rà soát khắp người vẫn không tìm được, Mục Tiểu Phàm mang vẻ mặt "thôi tiêu đời rồi" ngồi bệt xuống trước cửa phòng.
Hồi sau bao tử réo ầm lên, Mục Tiểu Phàm cũng không xoắn xuýt chuyện chìa khoá nữa, trước hết phải ăn no bụng đã.
Ăn xong cô vác túi hành lý lang thang trong sân trường, thầm nghĩ bất quá đêm nay ngủ bên ngoài. Đột nhiên cô ngừng bước, đôi mắt lóe sáng, phấn khích vỗ tay một cái, lấy điện thoại di động ra ngồi xổm xuống, soạn một tin nhắn đáng thương gửi đi.
"Học tỷ, em không nhà để về rồi". Cuối tin còn kèm theo mặt khóc