38
Vội vã chạy đến phòng cấp cứu bệnh viện, tôi lập tức nhìn thấy Lục Huân.
Anh cứ thế lặng lẽ ngồi trên ghế dọc hành lang, bàn tay phải quấn băng dày, ánh mắt nhìn dòng người qua lại một cách ồn ào, náo nhiệt.
Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại.
Giữa hai người chỉ cách nhau một mét, bốn mắt nhìn nhau, lặng im hồi lâu.
Sự vật xung quanh dường như biến mất.
"Tại sao?" Tôi khẽ mở miệng.
Anh lắc đầu.
"Rốt cuộc là tại sao chứ?!" Cảm xúc trào dâng, tôi lao thẳng đến trước mặt anh.
"Anh là đồ ngốc sao! Lục Huân, anh là đồ ngốc sao?!"
Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa