01
Ta ghét thái tử Tiêu Thuật, nhưng việc gả vào Đông Cung là do ta đích thân đồng ý.
Phụ thân của ta - Nhậm Khúc, và Tả tướng Tống Toàn là kẻ đối đầu không đội trời chung. Còn con gái của Tống Toàn, Tống Miểu Miểu, lại là Thái tử phi.
Vậy thì ta sẽ làm Thái tử lương đệ, trở thành kẻ đối đầu không đội trời chung với nàng.
Tên ta là Nhậm Sơ Hi, phụ thân ta - Nhậm Khúc, là Nhất phẩm Trấn Quốc Tướng quân được Hoàng đế vô cùng trọng dụng.
Ca ca song sinh của ta, Nhậm Cẩn, là một thiếu tướng quân phong thái ngời ngời, trấn thủ nơi Tây Bắc.
Nhà họ Nhậm đời đời trung liệt, bốn năm trước, Hoàng đế vốn định để ta làm Thái tử phi.
Điều kiện là ta phải là một người bình thường. Nhưng—ta không phải.
Người ta là hổ nữ xuất thân tướng môn, còn ta là chuột nhắt của tướng môn.
Từ trong bụng mẹ ta đã yếu ớt, là một kẻ quanh năm phải dính liền với lò thuốc, đi một bước thở ba hơi, yếu đuối chẳng làm được việc gì.
Cũng may phụ thân ta làm quan lớn, gia sản đủ đầy, dùng các loại dược liệu quý giá để gắng gượng kéo dài mạng sống cho ta.
Nhưng chẳng ai biết được, liệu giây phút tiếp theo ta có buông tay trần thế hay không.
Thánh thượng rất coi trọng nhà họ Nhậm, cảm thấy con gái độc nhất của phụ thân ta mà không vào cung thì không được.
Thương thảo nhiều lần, cuối cùng vẫn quyết để ta làm Thái tử lương đệ.
Kiếp trước, ta không đồng ý gả. Kết quả phải trơ mắt nhìn Thái tử Tiêu Thuật tự tay hủy hoại giang sơn, thân phụ và ca ca ta liên tiếp hy sinh nơi chiến trường, Đại Lương diệt vong.
Vì vậy, sống lại một đời, dù ta ghét Tiêu Thuật, thậm chí căm hận hắn, ta vẫn đồng ý gả cho hắn.
Ta phải tìm được và phá tan một đường sống trong cục diện đã định sẵn là tử.
02
Sau vài tháng gả vào Đông Cung, ta đã nghe không ít lời đồn về chuyện Thái tử phi và Thái tử bất hòa.
Vốn còn nửa tin nửa ngờ, nhưng hôm nay, lần đầu ta tận mắt nhìn thấy Thái tử Tiêu Thuật, lại đúng lúc hắn đang trách phạt người khác.
"Phạt nàng sao chép ‘Luận Ngữ’ và ‘Mạnh Tử’ mỗi thứ mười lần. Chép không xong thì không được rời khỏi cung Nghi Xuân!"
Từ xa đã nghe thấy giọng nói mang theo cơn giận dữ của một nam tử.
Ta đoán ngay đó chính là Tiêu Thuật. Vội bảo Thanh Tương thu ô lại, ta kính cẩn lui sang một bên nhường đường.
Mùi trầm hương thoang thoảng lướt qua, tà váy gấm thêu hoa hiện lên trong tầm mắt đang cúi thấp của ta, rồi đột ngột dừng lại.
"Nàng là ai?"
"Thiếp thân là lương đệ họ Nhậm."