Lãnh Nguyệt từ lúc trở về phòng thì chẳng nói câu nào liền đi ngủ, Băng Y cũng rất biết điều, an an tĩnh tĩnh ngồi một bên thêu khăn tay.
Hoàng hôn sắp sửa buông, những tia nắng yếu ớt đậu bên khung cửa sổ, nhảy vào phòng ngủ, mấy chú chim vội vã kêu gọi nhau cùng trở về nhà.
Đột nhiên, người đang ngủ trên giường trợn trắng mắt, ngồi bật dậy:
- Băng Y, nay là ngày mấy?
- Tỷ tỷ, nay là ngày mười tám rồi.- Băng Y suy nghĩ một chút rồi trả lời, bàn tay vẫn không ngừng nghỉ thêu lên mặt vải trơn mịn.
- Cái gì? Ngày mười tám? Chết rồi, xong rồi! Huhu, tại sao hôm nay lại là ngày mười tám???- Lãnh Nguyệt hét ầm lên. Tiếng hét thảm thiết quẩn quanh một góc hoàng cung khiến đoàn lính đi tuần tra khẽ rùng mình. Chim chóc bị kinh động, bay tán loạn. Nàng vội vã chạy đến bên tủ đồ, ở ngăn cuối cùng, từ chỗ sâu nhất lôi ra nam trang, vội vàng thay vào.
( Au: Bà này hài vậy? Ngày mười tám thì là ngày mười tám, còn hỏi tại sao?