Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Trúng Tình Cổ Chương 5

[Cập nhật lúc: 15:52 06/02/2025]

Bạn đang đọc truyện tranh Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Trúng Tình Cổ - Chương 5 với chất lượng hình ảnh tốt nhất tại truyenfull.space. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện vui lòng để lại bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi. Các bạn cũng có thế xem nhiều bộ truyện HOT, truyện mới khác tại truyenfull.space bằng cách truy cập vào các danh mục truyện trên thanh menu hoặc quay trở về trang chủ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Thanks!

Liên Kiều quay đầu, nụ cười rạng rỡ: “Sao? Ngươi sợ rồi à? Vậy thì dễ thôi, chỉ cần gọi ta ba tiếng ‘sư tỷ*’, lại bái ta ba lần, sau đó lớn tiếng hô ‘sư tỷ thiên hạ vô địch’, ta sẽ tha cho ngươi, bảo đảm không nói cho ai, thế nào?”

(*Đoạn này truyện gốc là ‘cô nãi nãi’, Quan thấy xưng hô này hơi lạ lạ tai nên có đổi lại thành sư tỷ, nếu có sai mong các nàng thông cảm nha.)

Lục Vô Cữu khẽ nhếch môi, một tia cười nhạt đầy mỉa mai lướt qua.

“... Thật là chẳng có tiền đồ.”

Đã mười tám tuổi mà tính tình vẫn ngây ngô như hồi tám tuổi. Hắn cứ ngỡ nàng đã trưởng thành hơn một chút.

Liên Kiều nổi giận: “Được lắm, vậy thì đừng trách ta không nể tình!”

Nói xong, nàng định bước chân đi, nhưng vừa ra đến cửa thì hai chân như mềm nhũn, buộc phải vịn lấy then cửa.

“... Không phải ngươi đã mất pháp lực rồi sao? Ngươi đã làm gì ta?”

Lục Vô Cữu ung dung ngồi xuống, thong thả nhấp một ngụm trà: “Không phải nên hỏi chính nàng sao?”

Liên Kiều nghiến răng: “Ta làm gì cơ, chẳng lẽ ta lại tự mình hại mình!”

Lục Vô Cữu liếc mắt nhìn nàng: “Không phải nàng thì là ai?”

Liên Kiều trầm mặc, điều này… Ừm, quả thật giống như triệu chứng phát tác của cổ độc.

Chẳng lẽ, điều kiện để cổ độc phát tác là phải giữ khoảng cách với Lục Vô Cữu? Phải ở gần hắn mới có thể áp chế? Nhưng đây là thứ quái quỷ gì thế?

Nàng buột miệng: “Rõ ràng thứ ta dùng Thiên Hạ Đệ Nhất Ngứa, sao lại thành ra thế này!”

Vừa nói xong, Liên Kiều lập tức đưa tay bịt miệng.

Ngay sau đó, Lục Vô Cữu từ tốn ngẩng đầu: “Ồ? Thiên, hạ, đệ, nhất? Thật là vất vả cho nàng dày công như vậy.”

Liên Kiều hận không thể cắn lưỡi mình, xoay người giận dữ bước ra ngoài, nhưng mỗi bước nàng rời xa, khuôn mặt nàng càng đỏ bừng, tim như có móng vuốt nhỏ cào cấu.

Đây tuyệt đối không phải Thiên Hạ Đệ Nhất Ngứa, rốt cuộc là thứ cổ quái quỷ gì thế!

Nhận ra mình sắp mất kiểm soát, Liên Kiều quả quyết quay lại, bước từng bước nhỏ, từng bước nhỏ rụt rè tiến gần Lục Vô Cữu.

Lục Vô Cữu nở nụ cười đầy ẩn ý: “Sao lại quay lại rồi? Không phải nàng muốn công bố chuyện ta mất pháp lực ra ngoài sao?”

Liên Kiều: “Ta thấy thương hại ngươi, nên không muốn nói nữa.”

Lục Vô Cữu bày ra vẻ mặt lười biếng chẳng buồn để ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cung-ke-thu-khong-doi-troi-chung-trung-tinh-co/chuong-4.html.]

Ngay lúc đó, Liên Kiều bất ngờ trông thấy ngón tay hắn búng nhẹ, một ngọn lửa từ không trung xuất hiện.

Liên Kiều: “... Không phải ngươi không thể dùng pháp lực sao?”

Lục Vô Cữu đáp: “Ta không thể dùng, nhưng đâu có nói là với tất cả mọi người. Chỉ là không thể dùng với nàng thôi.”

Liên Kiều: “...”

Đồ gian xảo! May mà nàng không hành động nông nổi, nếu không đã mất mặt trước mọi người một lần nữa.

Về phần “một lần nữa” nghĩa là gì, Liên Kiều thật sự không muốn nhớ lại.

Nàng lén thử vận pháp lực của mình, quả nhiên, với Lục Vô Cữu cũng hoàn toàn vô dụng.

Quan đẹp edit truyện hay, truyện lúc hay lúc dở, Quan lúc nào cũng đẹp